Thứ sáu, ngày 22 tháng năm năm 2009

ĐẸP TỰ THÂN



Trong tự nhiên,bằng sự làm đẹp,những sinh vật đã tạo cho mình khả năng duy trì và phát triển nòi giống tốt.Trong đời sống con người,cái đẹp trước hết được hiểu như một cách sống đẹp,người có đủ đức tài cũng là người đẹp vậy,quả thật cái đẹp quyết định quan trọng đến sự tồn tại của mỗi con người,ở đâu biết quí trọng cái đẹp,ở đó cái xấu bị đẩy lùi.Đức Phật nói:"làm việc thiện và phúc đức thì khó,làm việc ác và thất đức thì dễ”,những câu chuyện được kể bao giờ cũng kết thúc có hậu:thiện thắng ác,tốt thắng xấu,nhờ vậy thế giới còn được đến bây giờ.Nghệ thuật là phải đẹp,làm nghệ thuật không dễ cũng không khó,nhưng nghệ thuật chỉ dành cho một số người, bằng bản năng nghệ thuật và những kỹ năng điêu luyện khi mà cảm hứng và hành động đạt tới mức độ cao sẽ hóa thân vào trong tác phẩm như một cách đề vật chất hóa chính mình.Nghệ thuật thể hiện những sắc thái thoáng qua nhưng phổ biến trong tâm hồn mỗi con người nên suy cho cùng những tác phẩm nghệ thuật là để dành cho công chúng nhưng có khi không phải ngay tức khắc mà cần có thời gian vì đời sống vốn chậm chạp còn nghệ sĩ lại quá nhạy cảm với cái mới cùng với khoảng lùi cần thiết để có không gian cho việc quan sát đời sống một cách bao quát hơn,thực tế công việc phổ biến những tác phẩm chủ yếu lại tùy thuộc ở các nhà quản lí và hoạt động văn hóa.Trong sáng tạo nghệ thuật,người nghệ sĩ cần có xúc cảm và trí tuệ xúc cảm,nghĩa là bằng sự kích thích,sự rối loạn ở mức độ nào đó về tâm thần,sự đam mê cộng với năng lực để lựa chọn và hướng dẫn những ứng xử của mình theo sự lựa chọn ấy.Khi xúc cảm không còn thì cảm hứng sáng tạo cũng hết,trong nghệ thuật cái bắt đầu sẽ không là cái kết thúc, trí tuệ xúc cảm không bao giờ là đủ,đời sống có nhiều điều chưa biết chứ không phải là một thứ,tuy nó cần thiết và hữu ích giống như chiếc thuyền đưa người sang sông,nhưng đến với sáng tạo là đến với tự do,ta không nên bị nô lệ bởi những gì đã biết,sự xả bỏ hay phủ định cũng là cách để tiếp thêm năng lượng cho mình.Một tác phẩm nghệ thuật được xem là đích thực nếu có sự thống nhất giữa tác giả và tác phẩm,giữa nội dung và hình thức,còn ngược lại là phản cảm,cũng giống như học được thì phải làm được,làm được thì phải nói được,học mà không làm được là học mà không hiểu,còn làm được mà không nói được là làm của người khác...Xã hội và con người mà chúng ta đang sống ngày càng được cá tính hóa bằng phương tiện hữu hiệu là máy vi tính và internet,đã có sự chuyển dịch từ văn hóa đại chúng sang văn hóa phi đại chúng.Trước bối cảnh đó, người làm sáng tạo nghệ thuật hãy luôn bắt đầu từ chính mình bằng việc tích cực cho ra đời những sáng tạo mới।Chúng ta quyết không để nghèo về tinh thần,có thể xem những tác phẩm nghệ thuật cũng giống như sợi dây đàn được ngân lên giữa hai đầu quá khứ và tương lai vậy.
Ngày 18 tháng 01 năm 2008
Phan Phương Đông

Thứ sáu, ngày 08 tháng năm năm 2009

BUỒN

Ta không buồn vì ta là đứa trẻ hay bị bắt nạt
Ta không buồn vì ta là người lớn hay bị bắt nạt
Ta không buồn vì ta là cây đèn biển giữa đêm dài và bão tố
Ta buồn vì hôm qua ta mất một thành phố:Những con người,những ngôi nhà,những con đường và vẻ đẹp thời trai trẻ.
Ngày 08 tháng 05 năm 2009
Phan Phương Đông

Thứ sáu, ngày 14 tháng mười một năm 2008

TA

Ta như chiếc xe chất đầy dục vọng lăn trên con dốc cuộc đời,để lại sau màu xanh sự sống,cơn gió mát lành xuyên ngang cơ thể và một lần sau cổng kiểm soát ấy,không điện thoại,không đồng hồ,chỉ tiếng mưa rơi trên những chiếc lá non,chảy thành dòng theo thời gian trở về gốc.

Ngày 14 tháng 11 năm 2008

Phan Phương Đông

Chủ nhật, ngày 24 tháng tám năm 2008

ĐẦU

Hạt mưa đầu và những hạt mưa
Tiếng ve đầu và những tiếng ve
Bông hoa đầu và những bông hoa
Chiếc lá đầu và những chiếc lá
Đám mây đầu và những đám mây
Ngọn núi đầu và những ngọn núi

Ngày 24 tháng 9 năm 2008
Phan Phương Đông

Chủ nhật, ngày 16 tháng mười hai năm 2007

OXY

Trong thành phố,những núi bê tông lớn thêm mỗi ngày.Dòng người trộn lẫn tiếng động cơ và bụi khói thành một thứ bùn nhão cuốn đi mọi cảm xúc,để lại sau một tâm cảnh tan hoang như vừa qua trận lũ quét.Những sinh vật ngộp thở muốn lên thật cao hay chạy thật xa để gần với oxy hơn.

Ngày 16 tháng 12 năm 2007
Phan Phương Đông

Chủ nhật, ngày 02 tháng chín năm 2007

INTERNET

Một mình với tất cả

Cuộc sống thực trong thế giới ảo

Giấc mơ điều khiển từ bàn phím

Tìm vô hạn trong hữu hạn

Ngày 1 tháng 9 năm 2007

Phan Phương Đông

TẾT

Những chiếc xe hơi ngủ say dưới bóng cột mốc thời gian.

Những bông hoa cố gắng đem cho đời một ý nghĩa.

Những con người muốn kịp lột xác trước bình minh.

Ngày 24 tháng 2 năm 2007

Phan Phương Đông

BIỂN

Người ta yêu Biển khi được thấy vóc dáng Biển. Người ta nhớ Biển khi muốn nghe hơi thở Biển. Người ta sợ Biển khi phải sống cùng Biển.

Ngày 17 tháng 11 năm 2006

Phan Phương Đông

MƯA

Áp thấp là lúc Trời muốn gần Đất.Khí hóa thành nước là khi Đất đã gặp Trời. Bản giao hưởng của Trời và Đất triệu năm vẫn mới đầu.Dòng thủy điện đốt sáng những phản ứng neurol.

Ngày 10 tháng 11 năm 2006

Phan Phương Đông


ĐIỆN

Mất điện.Tôi nghe thấy sóng biển kể chuyện vì sao đá thành cát.

Mất điện.Tôi nhìn thấy những vết cắt sần sùi trên thân cây,rạng rỡ vẻ đẹp của tự nhiên.

Mất điện.Tôi tìm thấy tôi,lầm lũi,tối tăm,không ngõ ra.

Ngày 2 tháng 9 năm 2006

Phan Phương Đông